Mô hình cấp tỉnh và huyện
Tào Huyện, Sơn Đông HUYỆN
Huyện nghèo trở thành trung tâm thương mại điện tử: trang phục cổ trang chiếm hơn 50% thị phần toàn quốc, doanh thu 12 tỷ NDT (2024), 2.282 doanh nghiệp, 13.989 gian hàng trực tuyến, gần 100.000 lao động. Trong huyện có 168 làng Taobao (2024).
Chính quyền huyện làm gì: xây khu công nghiệp chuyên ngành có phòng phát trực tiếp và đào tạo; bố cục sản xuất rút từ 20 ngày xuống 7 ngày; hệ thống kho vận ba tầng năng lực 750.000 kiện/ngày.
Nghĩa Ô, Chiết Giang CƠ CHẾ
Cơ chế 市场采购贸易方式 (mã hải quan 1039), vận hành từ 01/11/2014: trần 150.000 USD/tờ khai, khai báo giản lược — lô trên 10 chủng loại chỉ khai 5 mặt hàng giá trị cao nhất, và cơ chế thuế "miễn thu, không hoàn".
Điểm mấu chốt: hộ nhỏ mua hàng lẻ từ hàng chục sạp không thể có chuỗi hoá đơn đầu vào nên trước đó buộc phải mượn pháp nhân xuất khẩu — tức đi đường xám. Cơ chế này hợp pháp hoá họ, đổi lại họ từ bỏ quyền hoàn thuế đầu vào.
Kết quả: kim ngạch qua cơ chế này tăng từ 82,7 tỷ NDT (2013) lên 388,4 tỷ NDT (2023); năm 2024 chiếm 80,1% tổng xuất khẩu của thành phố và đóng góp 94,3% mức tăng trưởng xuất khẩu.
Có thông tin phổ biến rằng Tào Huyện chiếm 90% thị trường quan tài Nhật Bản. Khảo sát không tìm được nguồn nào xác nhận con số này; điều xác minh được chỉ là sản phẩm gỗ đồng của huyện chiếm hơn 50% xuất khẩu cả nước Trung Quốc. Đề án không sử dụng con số chưa kiểm chứng, kể cả khi nó thuyết phục hơn.
Nguồn Chương 24: dữ liệu 淘宝村 theo báo cáo Viện Nghiên cứu Alibaba phối hợp Đại học Nam Kinh (11/2022); số liệu Tào Huyện và Nghĩa Ô từ nguồn bách khoa mở bên thứ ba — chưa phải công bố nhà nước, cần kiểm chứng lại trước khi dùng trong văn bản chính thức.
Chương này thuộc Đề án Hệ điều hành Doanh nghiệp Một người — bản đầy đủ 39 chương, đọc liền mạch hoặc trình chiếu thẳng trên trình duyệt.